First Research in Vietnam on Social Mobility and Equality of Opportunities

Wednesday, March 28, 2018

Hanoi – On March 29, 2018, Oxfam will launch its new report entitled “Social Mobility and Equality of Opportunity in Vietnam: Trends and Impact Factors”.

This is the first comprehensive report on social mobility in Vietnam, featuring the dynamics of social mobility of the surveyed communities over the past 10 years (2004-2014). The Report also identifies driving factors of such trends. Social mobility is used as a measure of equality of opportunity; it reflects how opportunities are translated into social and economic outcomes.

This report consolidates data from the Vietnam Household Living Standards Survey (VHLSS, 2004-2014) and interviews with approximately 700 individuals in Lao Cai, Nghe An and Dak Nong in 2016.

Social Mobility in Vietnam is analysed by three aspects: occupation, skill and income.

Occupational mobility has not seen many changes, with 79 percent of agricultural workers in 2004 continuing to work in agriculture in 2008, rising to 83 percent during 2010-2014. Despite clear directions and efforts towards mobility of the rural workforce structure, fewer than eight percent of agricultural workers moved to industrial sector or services sector during 2004-2008 and 2010-2014. For young people with high education, occupational mobility is not clear because they are not able to find suitable jobs.

Skill mobility remains slow and shows signs of ‘reverse mobility’. In the three studied provinces, many youths work as manual laborers or as workers in factories for a short time and return to agricultural sector due to harsh working conditions at the factories, family commitments or because they do not see a stable future. A significant proportion of workers (one fourth) moved from industrial sector to agricultural sector, and from skilled jobs (blue collar) to manual labour.

Income mobility has slowed down. 45 percent of households in the poorest group in 2004 moved to higher income quintiles after four years; however, this proportion was reduced to 37 percent during the 2010-2014. 33 percent of the poorest households headed by people aged below 30 entered higher income groups in 2004-2008, but only 16 percent did so during 2010-2014.

This research also puts forward the directions for poverty reduction, multi-dimension poverty reduction, tackling inequality and achieving sustainable and inclusive development in the future.

Educational attainment, parents’ socio-economic status and the ability to diversify livelihood are three core elements driving social mobility in Vietnam. The report shows that of fathers who did not finish primary education, only 15.5 percent and 2.2 percent of their children had completed, respectively, upper secondary and tertiary education by 2014. Meanwhile, of fathers who had graduated from college or university, 47.5 percent of their children had also completed tertiary education.

People in the three provinces believe in the role of education in fostering social mobility. However, poor quality education is a major barrier in social mobility, especially to accessing skill-demanding jobs. Other barriers include discrimination against ethnic minorities and a great disparity between the poor and the rich in accessibility to education.

Ms. Babeth Ngoc Han Lefur, Country Director of Oxfam in Vietnam, shares: “Oxfam believes that Vietnam can achieve an increase in desirable social mobility if policy makers realise the great importance of the role of education, quality vocational training, the added value of agriculture, a support mechanism for migrant workers, and reduce disparities between urban and rural areas and between Kinh and ethnic minority groups”.

Social mobility and inequality correlate closely. Economic inequality is inversely proportional to inter-generational social mobility. Economic and opportunity inequalities are on the rise.

“Tackling inequality before it becomes too deep is urgent. Oxfam has developed a technical framework to monitor inequality in Vietnam during 2016-2020, including social mobility. Over the past 10 years, we have amassed a body of evidences including research on social mobility, poverty monitoring and poverty reduction policy analysis, on-going research and case studies will continue to inform our monitoring framework; the design of our programme and advocacy, and development of new partnerships that share common goals”, Babeth said.

___________________________________

Hà Nội – Ngày 29/3/2018, Oxfam tổ chức chia sẻ Báo cáo Nghiên cứu “Dịch chuyển xã hội (DCXH) và bình đẳng cơ hội tại Việt Nam: Xu hướng và các Yếu tố tác động”.

Đây là nghiên cứu toàn diện đầu tiên về dịch chuyển xã hội tại Việt Nam, khắc họa sự thay đổi vị trí/vị thế xã hội của nhóm dân cư trong nghiên cứu qua 10 năm (2004-2014) đồng thời chỉ ra các yếu tố thúc đẩy và cản trở. Dịch chuyển xã hội được coi là thước đo sự bình đẳng về cơ hội, phản ảnh các cơ hội được chuyển hóa thành các kết quả kinh tế và xã hội.

Nghiên cứu này tổng hợp dữ liệu từ Khảo sát Mức sống Dân cư Việt Nam (VHLSS, 2004-2014) và phỏng vấn gần 700 người dân tại ba tỉnh Lào Cai, Nghệ An và Đắc Nông trong năm 2016.

Bức tranh về dịch chuyển xã hội tại Việt Nam được phân tích qua ba khía cạnh: ngành nghề, kỹ năng và thu nhập.

Dịch chuyển ngành nghề chưa có nhiều biến động, với 79% số lao động nông nghiệp của năm 2004 vẫn tiếp tục làm nông nghiệp vào năm 2008; và 83% số lao động nông nghiệp của năm 2010 vẫn tiếp tục làm nông nghiệp vào năm 2014. Mặc dù có định hướng, nỗ lực rõ về chuyển dịch cơ cấu lao động nông thôn, chỉ có dưới 8% số lao động nông nghiệp chuyển sang khu vực công nghiệp hoặc dịch vụ, tương tự trong cả hai giai đoạn 2004-2008, và 2010-2014. Đối với nhiều thanh niên có bằng cấp cao, bức tranh dịch chuyển nghề nghiệp cũng không rõ ràng do chưa tìm được việc làm phù hợp

Dịch chuyển kỹ năng còn chậm và có hiện tượng dịch chuyển ngược. Tại ba tỉnh nghiên cứu, nhiều thanh niên chỉ làm lao động phổ thông hoặc làm công nhân một thời gian rồi lại quay về làm nông nghiệp ở địa phương do điều kiện làm việc khắc nghiệt tại các công ty, do trách nhiệm với gia đình hoặc nhận thấy thu nhập không đủ để tạo lập một cuộc sống ổn định. Một tỷ lệ đáng kể lao động đã dịch chuyển từ khu vực công nghiệp sang khu vực nông nghiệp, từ công việc có tay nghề sang công việc lao động phổ thông.

Dịch chuyển thu nhập đang chậm lại. 45% hộ thuộc nhóm nghèo nhất (lớn tuổi) của năm 2004 đã vươn lên các nhóm cao hơn trong ngũ phân vị thu nhập sau 4 năm, nhưng tỷ lệ này giảm xuống còn 37% trong giai đoạn 2010-2014. 33% hộ thuộc nhóm nghèo nhất có chủ hộ dưới 30 tuổi đã vượt lên các nhóm có thu nhập cao hơn trong giai đoạn 2004-2008 nhưng trong giai đoạn 2010-2014 tỷ lệ này đã giảm xuống 16%.

Nghiên cứu cũng gợi mở hướng đi về giảm nghèo, giảm nghèo đa chiều, giảm bất bình đẳng, phát triển bền vững và bao trùm trong tương lai.

Trình độ học vấn, địa vị về kinh tế, xã hội của bố mẹ và năng lực đa dạng hóa sinh kế là ba yếu tố cốt lõi thúc đẩy DCXH ở Việt nam. Nghiên cứu cho thấy, trong số những người bố chưa tốt nghiệp tiểu học năm 2014, chỉ có 15,5% và 2,2% con cái có trình độ học vấn THPT và CĐ-ĐH. Trong khi đó, trong số những người bố đã tốt nghiệp CĐ-ĐH, có đến 47,5% con cái có trình độ học vấn CĐ-ĐH.

Người dân tại ba tỉnh khảo sát có niềm tin rõ rệt vào vai trò thúc đẩy của giáo dục đối với DCXH. Tuy nhiên, chất lượng giáo dục thấp lại là một rào cản của DCXH, nhất là đối với các công việc đòi hỏi có kỹ năng. Các rào cản khác là sự phân biệt kỳ thị đối với người dân tộc thiểu số, cũng như chênh lệch về tiếp cận giáo dục giữa người nghèo và người giàu.

Bà Babeth Ngọc Hân Lefur, Giám đốc Quốc gia của tổ chức Oxfam, cho biết: “Oxfam tin tưởng rằng gia tăng DCXH tại Việt Nam chỉ có thể đạt được như mong muốn khi các nhà hoạch định chính sách quan tâm mạnh mẽ hơn đến vai trò của giáo dục, chất lượng giáo dục hướng nghiệp và đào tạo nghề, giá trị gia tăng của ngành nông nghiệp, cơ chế hỗ trợ lao động xa nhà, thu hẹp khoảng cách giữa đô thị và nông thôn, giữa dân tộc Kinh và dân tộc thiểu số”.

Nghiên cứu cho thấy, DCXH và bất bình đẳng có mối liên hệ và tác động qua lại. Bất bình đẳng về kinh tế có tỷ lệ nghịch với dịch chuyển xã hội. Bất bình đẳng kinh tế và bất bình đẳng cơ hội đều đang tăng.

Giải quyết bất bình đẳng, trước khi vấn đề trở nên nghiêm trọng, là nhiệm vụ khẩn thiết. Oxfam đã xây dựng một khung kỹ thuật theo dõi bất bình đẳng tại Việt Nam giai đoạn 2016-2020, trong đó có chủ đề về dịch chuyển xã hội. Trong 10 năm qua, chúng tôi đã tích lũy được nhiều bằng chứng bao gồm nghiên cứu về dịch chuyển xã hội, giám sát đói nghèo và phân tích chính sách giảm nghèo. Các nghiên cứu đang được tiến hành sẽ tiếp tục cung cấp thông tin cho khung theo dõi bất bình đẳng nói trên, là cơ sở trong việc thiết kế chương trình và vận động chính sách cũng như thiết lập quan hệ đối tác với các bên có cùng mối quan tâm”, bà Babeth cho biết.

Notes to editors: 

About Oxfam

Oxfam is a confederation of 20 Oxfam organisations working together in more than 90 countries. We are a part of a goal movement that aims to bring about bigger impacts in poverty reduction and fight against inequality. In Vietnam, Oxfam is one of the leading international non-governmental organisations (INGOs), especially in rural development, disaster risk reduction and humanitarian response, civil society development, ethnic minorities, and women’s empowerment.

About “social mobility”

Social mobility is defined as a change in the social status of an individual or household in the society. Social mobility can refer to a change in an adult compared to his or her parents (“inter-generational social mobility”) or a change over the years in a life cycle (“intra-generational social mobility”). Recent international researches from America, Canada and OECD countries show that social mobility is a measure of equality of opportunities and reflection of how opportunities can be translated into economic and social outcomes.

Contact information: 

Ms. Nguyen Thi Phuong Dung, Media Officer, Oxfam in Vietnam

Tel: 024 3945 4448 (ext: 408)

Email: dung.nguyenthiphuong@oxfam.org