Tôi là Hồ Thị Tương, mọi người cũng gọi tôi là Lệ. Tôi là người Bru Vân Kiều. Đời tôi trước dự án, gắn chặt với nương, rẫy, ruộng. Mưu sinh chủ yếu dựa vào nương rẫy. Nhưng công việc cực nhọc nhất, vất vả nhất, lại là việc đi lấy măng rừng.
Chị Hồ Thị Tương, thành viên Nhóm cộng đồng tham gia dự án trồng tre lấy măng, xã Trường Sơn, tỉnh Quảng Trị
Dự án hỏi, tôi tham gia ngay
Mùa măng, chính tôi đi lấy luôn. Rừng xa lắm. Từ nhà tới chỗ lấy măng phải tầm khoảng 7 cây, rồi 10 cây, thậm chí 15 cây. Phải đi bằng xe máy tới đó, xong qua rừng, lại đi bộ nữa. Rồi mình phải mang măng xuống. Nặng lắm chớ. Lấy được nhiều nhất có khi lên tới 30 cân, 40 cân đó. Bình thường mùa ráo này thì được 10, 15 cân thôi. Khó khăn thì đồng bào mình quen rồi. Cứ phải đi thật xa, thật cực mới kiếm được. Đến chỗ này người ta lấy hết rồi, mình lại phải đi chỗ khác. Chừ, được tham gia dự án trồng tre lấy măng, tôi mừng, tôi vui lắm.
Tôi thấy dự án này hợp với nơi mình. Đây là chỉ dẫn quan trọng cho các dự án phát triển: Dự án về tuyên truyền cho bà con, hỏi bà con có muốn trồng măng hay không. Tôi tham gia ngay. Họ hướng dẫn loại măng phù hợp với địa hình.
Vùng đất mình đây có nhiều mỏ đá, không khí bụi rất nhiều. Nếu trồng cây ăn quả, cam chẳng hạn, khi ra hoa mà bụi bám vào thì quả hắn khó ra quả, không đảm bảo sạch sẽ nữa. Nhưng trồng măng thì êm. Măng lại chống xói mòn đất được. Chúng tôi đang ở ngay dải sông suối này đây, chống xói mòn là điều quan trọng. Măng cũng là một cách để mình kiếm thêm thu nhập cho gia đình. Vẫn có thể bán được cây tre, vẫn có thể bán được cây măng.
Xe tưới nước hoạt động trên tuyến đường nhằm giảm bụi phát sinh từ hoạt động khai khoáng
Gia đình tôi nhận hỗ trợ cây giống, phân bón và kỹ thuật trồng. Họ hướng dẫn kỹ thuật trồng chi tiết: cách trồng, chiều rộng và chiều dài, khoảng cách giữa các cây và hàng. Rồi thời gian bón phân, bón bao nhiêu, từ lúc trồng đến lúc không phải bón nữa là bao lâu… Tôi thấy mình học được rất nhiều.
Năm đầu trồng măng thì khó khăn lắm. Giống như hiện tại đây, miền Trung mình mưa rất nhiều. Nước ngập, rễ dễ bị thúi làm cây dễ chết. Do lượng nước thôi, không phải do cây giống. Khi cây măng đã qua cái đầu mình như này này, tầm khoảng một năm rưỡi đến hai năm, thì an toàn rồi. Càng mưa nước càng nhiều, hắn càng phát triển tốt.
Các hộ dân tham gia dự án cùng trao đổi, chia sẻ kinh nghiệm trong sinh hoạt cộng đồng
Khi tham gia dự án, chúng tôi sinh hoạt cùng nhau, hướng dẫn nhau cách trồng. Chỉ dẫn của các tổ chức về chia sẻ nguồn lực địa phương rất hiệu quả. Mấy anh chị đi trước, như anh Tâm, có măng rồi thì anh cho mọi người mượn cây tre nhỏ để nhân giống. Mỗi người giúp một ít kỹ thuật, một tí công việc, kinh nghiệm làm chúng tôi cũng đỡ cực.
Liên kết với HTX
Tôi thấy mình làm măng này rất hay. Măng là sản phẩm sạch nhất. Người ta không phun thuốc, không có hóa chất chi. Dân ở đây, chúng tôi cũng thích ăn măng (cười).
Chúng tôi còn được tập huấn, hướng dẫn các cách chế biến măng nữa, như làm măng đóng hộp, măng khô, măng ăn liền…Quan trọng là phải liên kết với Hợp tác xã (HTX). Nếu muốn làm lâu dài, muốn có kinh tế phát triển, thì phải liên kết. Trước đây, tôi đi lấy măng rừng, tôi chỉ đăng lên mạng Facebook, lên chợ bán lẻ. Bán ở chợ thì mình mất công, mà bán không được nhiều.
Chừ, bán cho HTX thì lời hơn. HTX thu mua sẽ giữ được thương hiệu mặt hàng của mình. Bán tập thể, làm tập thể, sẽ tốt hơn nhiều so với việc mình bán lẻ. Điều này giúp kiếm thêm thu nhập cho gia đình. Khi tham gia dự án, tôi thấy thu nhập kinh tế của mình đỡ hơn. Mình đỡ vất vả hơn nhiều. Mình có sản phẩm sẵn rồi. Đến khi người ta cần thì mình chỉ có lấy về bán thôi, dễ hơn.
Chị Tương livestream bán sản phẩm trên mạng xã hội, mở rộng kênh tiêu thụ
Chúng tôi còn được tập huấn, hướng dẫn các cách chế biến măng nữa, như làm măng đóng hộp, măng khô, măng ăn liền…Quan trọng là phải liên kết với Hợp tác xã (HTX). Nếu muốn làm lâu dài, muốn có kinh tế phát triển, thì phải liên kết. Trước đây, tôi đi lấy măng rừng, tôi chỉ đăng lên mạng Facebook, lên chợ bán lẻ. Bán ở chợ thì mình mất công, mà bán không được nhiều.
Chừ, bán cho HTX thì lời hơn. HTX thu mua sẽ giữ được thương hiệu mặt hàng của mình. Bán tập thể, làm tập thể, sẽ tốt hơn nhiều so với việc mình bán lẻ. Điều này giúp kiếm thêm thu nhập cho gia đình. Khi tham gia dự án, tôi thấy thu nhập kinh tế của mình đỡ hơn. Mình đỡ vất vả hơn nhiều. Mình có sản phẩm sẵn rồi. Đến khi người ta cần thì mình chỉ có lấy về bán thôi, dễ hơn.
Bản thân tôi, nhờ bán hàng trên Facebook, rồi đi chợ, cảm thấy mình tự tin hơn từ cách nói chuyện, xã giao này kia. Tôi không còn e ngại trước đây nữa mà tôi mạnh dạn bán hàng của mình.
Tôi nhớ lần ship hàng mà khách không lấy. Họ nói măng sợ không sạch, sợ ngộ độc. Tôi cảm thấy buồn, không có động lực. Tôi kể với bạn bè, kể với ông chồng. Mọi người nói: “Thôi mà kệ người ta đi, mình cứ bán đi. Họ bán được thì mình bán được có gì đâu”. Đúng rồi, mình bán măng sạch, mình ngại cái gì.
Tôi thường xuyên chia sẻ bí quyết buôn bán với các chị em trong nhóm. Tôi nói: “Nếu bây giờ chúng ta đang rất khó khăn, công việc không có, thì giờ chúng ta dựa vào thiên nhiên. Các chị cứ vào rừng có măng thì lấy măng. Đăng một cái bài bán măng trước, xem bạn nào cần mua thì chốt, rồi mình mới đi lấy. Bán không được thì mình chia cho bên này, rồi mấy chị đi ship với nhau”. Điều tôi vui nhất là khi những ý kiến đóng góp của mình được các bạn nghe. Tôi cảm thấy mình được tin tưởng hơn.
Lấy ngắn nuôi dài
Tôi học được cách lấy ngắn nuôi dài. Trước tôi trồng sả. Cái này cũng có được hỗ trợ cây giống và phân bón từ dự án khác. Sả tàn thì tôi trồng keo xen vào đó. Chừ, tôi bán keo rồi, tôi dự định trồng măng xen sả. Cây sả cho thu hoạch nhanh. Còn măng phải 1-2 năm mới thu hoạch, nhưng thu hoạch là thu hết cả đời. Măng rất là dễ trồng, dễ chăm sóc. Miễn là có đất, nhà ai tôi nghĩ cũng trồng được hết.
Anh nhà tôi cũng ủng hộ việc tôi tham gia. Anh nói: “Cứ tham gia đi. Tham gia là biết nhiều hơn”. Tôi đỡ hơn trước là mình không phải đi tìm măng, không phải lên rừng vất vả. Dự án có thể sắp kết thúc, nhưng công việc này phải tiếp tục.
Nếu tôi cảm thấy trồng măng phát triển, thì bản thân tôi cũng phải phát triển hơn nữa để còn bán măng chớ.
Anh Hồ Văn Sửu, chồng chị Hồ Thị Tương, xã Trường Sơn, tỉnh Quảng Trị
Ước mơ mở rộng vườn măng thật nhiều
Vợ chồng tôi cùng làm. Cùng nhau đào đất, cùng cuốc, cùng bón phân. Ít khi thuê ai. Đất nhà mình, tự làm mà rành rồi.
Dự án hỗ trợ nhà tôi được hai sào đất trồng măng. Vừa xuống giống xong cái là gặp lũ luôn. Tỷ lệ sống chỉ được khoảng 90% thôi, chết là do mưa lụt kéo dài. Đất gần bờ suối nên bị ngập chết nhiều.
Trước đây, tôi đã tự trồng, thất bại. Tôi trồng mấy chục cây nhưng chết gần hết. Giống mua trên mạng, một cây 40.000 đồng, đắt chứ. Tôi thử hai lần đều chết. Chết là do chất lượng giống, lúc ấy mình chưa hiểu. Mình lấy giống không đúng tiêu chuẩn. Người ta chụp thì cây có rễ thật, nhưng rễ đó không phải cái rễ mới, không đủ sức.
Chừ đây, thấy cây giống lấy từ dự án hỗ trợ mọc rất tốt. Giống đạt tiêu chuẩn, đủ tháng, đủ rễ, họ mới đưa cho mình.
Mô hình trồng măng phù hợp lắm, đặc biệt ở đây có HTX nữa. Nếu bà con trồng được nhiều thì chắc chắn sẽ có đầu ra tốt hơn. HTX giúp tôi hướng dẫn cách trồng rồi chế biến măng sơ chế, măng chín. Chúng tôi được tập huấn làm măng chua ngọt, măng dấm. Bà con rất hào hứng vì giờ đang bữa kỹ thuật làm măng chua giòn, măng khô. HTX đang đề xuất làm OCOP.
Trồng măng cho thu nhập lâu dài. Khác với trồng keo, bốn năm bán được năm triệu thì ngang tiền đầu tư. Măng đã qua đoạn đầu, khó chết lắm. Tầm hai năm, ba năm là có bán rồi. Khi cần thiết, mình có thể bẻ măng ra bán để có một phần kinh phí hỗ trợ gia đình, cho con cái đi học.
Tôi thấy vợ đam mê, tôi muốn mở rộng trồng. Chừ đây, có giống tốt rồi, có kỹ thuật đã được học tập huấn. Tôi sẽ chiết (tách) ra trồng thêm. Ước mơ là mở rộng vườn măng thật nhiều.
Anh Hồ Văn Lã, thành viên dự án trồng tre lấy măng xã Trường Sơn, tỉnh Quảng Trị
Hỗ trợ kỹ thuật quan trọng lắm!
Tôi chưa bao giờ trồng măng. Đây là lần đầu tiên. Nhà tôi quyết định trồng theo dự án là để xóa đói giảm nghèo. Tham gia dự án được hỗ trợ cây giống. Không mất đồng tiền nào, dự án hỗ trợ là mình mừng rồi. Các anh chị dự án đầy đủ kiến thức, họ mới truyền đạt kỹ thuật được cho mình. Hỗ trợ kỹ thuật này quan trọng lắm. Làm trồng trọt mà không có kỹ thuật thì bằng không. Bỏ công ra làm bừa thì càng đói nữa.
Theo dự án, mình làm quanh nhà, đỡ nhọc. Trước, mình cứ đi làm thuê. Chừ, hình dung, sau này đi cả ngày không bằng việc trồng trọt, hái măng xung quanh nhà. Ra đường, bẻ đi bán là có tiền, không phải đi vào rừng lấy măng nữa. Trời mưa, trời dông, mình ra gần nhà, mình bẻ một tiếng cũng được chục cân rồi.
Mình cứ học theo người dự án, trồng thử nghiệm đã. Sau này nếu làm được thì mình tăng cường thêm. Nó là cơ hội, cứ thử thôi. Lúc trồng tôi thấy bình thường, không có gì mà hồi hộp (cười lớn).
Chị Hồ Thị Son, thành viên Nhóm cộng đồng tham gia dự án trồng tre lấy măng, xã Trường Sơn, tỉnh Quảng Trị
Mong muốn phục hồi nghề đan tre
Ngoài bán măng thì khi cây tre lớn có thể lấy để làm chuồng gà chuồng lợn hay dùng để đan lát. Người Bru Vân Kiều mình có truyền thống đan lát rất đẹp, rất bền. Truyền thống này lưu đến đời ông bà. Chừ đến đời tôi thì mất rồi không còn biết làm nữa. Nếu có lúc nào mình có thể mở lớp dạy đan thì có thể khôi phục lại. Có cây măng, mình nghĩ tới cây tre để có thể tiếp tục giữ gìn bản sắc truyền thống của người Bru Vân Kiều.